là mình 2006

thơ Lý Lan mới làm

2.11.06

chuyện làng

Trong đám ma bà ngoại tôi gặp bà Chín
“Bà nhớ con không, má con thứ Ba.”
“Nhớ chứ sao không, nó theo tao đi chợ hòai
con nhỏ lanh thấy thương.”

Sóng mũi tôi cay. Ai đó nhắc
“Đây là con gái con Ba. Còn con Ba chết rồi.”
“Hả? Chết hồi nào? Bốn mươi mấy năm rồi?
Tôi nghiệp con gái nó dữ hôn?”

Tôi dụi đầu vào vai Chín
nhỏ lại như hồi xưa tám tuổi
Giờ trong làng còn mấy người nhớ mẹ tôi?

“Tao nhớ con Ba ưa trèo cây ổi
Cái cây bị pháo cắt cụt ngọn sau hè
Bữa sau thằng Hai con Năm Rỗ
Bị bắn phọt óc trước cổng đình.”

“Bữa đó tao đi gánh dưa về
Tây ruồng từ lò chén ruồng vô
Tao nhổ cổ trầu bôi tèm lem dưới háng
móc sình dưới mương trét đầy đầu”

“Chị nhớ lộn rồi.” Ông Mười nhắc
“Chị bị hiếp hồi Tây trở lại, Nhựt đầu hàng
Còn thằng Hai bị du kích bắn
một năm trước khi Mỹ rút quân.”

Chín nhíu mày, hố mắt như đáy giếng bỏ lâu
“Hồi nẵm làng tản cư ông nhứt định ở lại
tới hồi ai nấy lục tục về ông đã đi đâu?”

“Chị nói sư cụ hả?
Sư ở lại chùa niệm Phật cho làng nước bình an
Lính lôi sư ra khỏi chùa rồi đốt
Làng này thành bình địa đâu phải một phen?”

Níu chặt tay tôi, Chín thì thầm
“Con đi đi, ở đây không biết sống chết ngày nào.”
“Đừng sợ,” tôi vỗ về Chín, “Chiến tranh qua rồi”

“Con có chắc không?”

0 Comments:

Post a Comment

<< Home