là mình 2006

thơ Lý Lan mới làm

16.12.06

Mộng mị

Mắt đen mắt trắng mắt
trắng dã trợn ngược trợn ngang trợn
trắng trừng trừng ngó trước ngó sau trừng trừng ngó
không tin không phải không không không đúng
không thực không thể không không không

tôi sợ
nỗi ám ảnh thuốc an thần không lừa được
vỡ hài kịch không thọc lét nỗi
cái bánh kem sô cô la thèm hết tuổi thơ
không dỗ dành được

trầm mình trong bồn tắm nóng và thơm
hoang tưởng hạnh phúc giao cấu
nhấn khát vọng xuống đáy ghìm hơi thở
ảo ảnh êm êm bọt xà bông trào
vỡ

Tôi sợ
lời ong ong trong tai trong óc trong sâu hun hút
tiếng hét gọi tôi về vọng âm vọng âm vọng âm vọng
rơi đi rơi đi tôi rơi đi mất tăm mất tích mất tăm mất mất
đáy giếng rốn vũ trụ cõi huyễn hư nhân gian chiêm bao

đứt gãy chồng chéo tan hiện biến
dồn nhồi ép nén dằn cục
dằn cục không sức bung không thể bung
không thể thoát không thoát được không thoát
sợ

cứu
tôi
làm sao
cứu
tôi

3.12.06

Sóng

Trào lên trào lên trào lên
Ngọn sóng cao thêm cao thêm cao thêm nữa
Rồi đập vào vách đá vỡ tan
Bọt sóng bung pháo hoa như tiếng cười con nít
Thích thú vì sự vỡ òa hồn nhiên
Vì sự chờ đợi điều biết trước sẽ đến
Sóng trào lên trào lên trào lên
Đến đỉnh cao rồi ụp xuống
Vách đá trơ nhẵn tỉnh bơ
Trong tiếng cười trẻ con òa vỡ.

Trào lên trào lên trào lên nữa
Cao thêm cao thêm cao tới đỉnh
- mà có phải là đỉnh chưa? –
Ngọn sóng đập vào vách đá
Hàng hà bọt sóng lênh đênh lênh đênh
Chưa kịp lắng xuống bình yên đáy biển
Lại trào lên trào lên trào lên nữa
Lại cao thêm cao thêm ngọn sóng cố vươn tới đỉnh
- mà đỉnh ở đâu mới là đỉnh? -
Ngọn sóng nhào xuống vỡ tan
Vách đá nhẵn lì bình thản
Bọt sóng như tâm còn vọng động

Vỡ tan thành tíêng cười trẻ thơ

2.12.06

Haiku

Arugula
tất cả lìa bỏ ta
nhưng vẫn còn đó
a ru gu la


Tháng mười hai
Tháng mười hai. Trời!
Mình vẫn loay hoay
hết ngày


Đã
Thừa cơ mây giãn, trăng
tung toé trắng lòng
cho đã


Nóng lạnh
Bóng người khuất hút trong bão tuyết
Nắng hạn bên kia nửa địa cầu
Ta khật khùng nóng lạnh

Mưa

Mưa
Mưa
Mưa mưa mưa mưa mưa mưa mưa mưa!
Mưa tỉ tê
Mưa lê thê
Mưa dầm dề
Mưa suốt đêm dài mình trăn trở
Mưa nức nở
Mưa khổ sở
Mưa như mộng vỡ trong lòng trời
Ngày cũng mưa
Ngày nào cũng mưa
Mưa triền miên
Mưa dạt mưa xiên
Mưa dày mưa mỏng
Mưa không sấm động
Chỉ có gió lồng lộng
Chỉ có gió gầm gào
Chỉ có gió ngược ngạo trên cao
Và gió cuốn ào ào dưới thấp
Mưa
Mưa
Mưa mưa mưa mưa mưa mưa mưa mưa
Mưa như trút
Mưa day dứt
Rồi mưa lay lắt
Mưa lất phất
Mưa thúi đất
Cỏ cây khóc mùi
mình dầm chân ở xứ mưa này trọn đời ư?

Có Sao Không?

Sau cơn mưa Sài Gòn trời lại sáng
chắc chắn
cho dù đang ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới từ Biển Đông hay gió mùa Ấn Độ Dương
hay biến đổi thời tiết toàn cầu hay en ni nô hay Việt Nam gia nhập WTO
trời lại sáng
và nóng
như thư nhà cho biết
Ở nhà ai cũng hỏi tuyết
rơi rơi rơi rơi rơi rơi rơi rơi rơi rơi
hoài mình có sao không?
Mình có sao không?
Không sao
Không
sao
chỉ có đêm hơi khó ngủ
vì tuyết trắng hắt lên bầu trời ngà ngà ánh sáng bàng bạc như trăng
quê nhà

6.11.06

Thạch Động

Trong thạch động mình thử gọi nhau
Em em em em em em em em em
Em em em em em em em em
Em em em em em em em
Em em em em em em
Em em em em em
Em em em em
Em em em
Em em
Em
Anh
Anh anh
Anh anh anh
Anh anh anh anh
Anh anh anh anh anh
Anh anh anh anh anh anh
Anh anh anh anh anh anh anh
Anh anh anh anh anh anh anh anh
Anh anh anh anh anh anh anh anh anh
rồi bật cười ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha ha
Ha ha ha ha
Ha ha ha
Ha ha
Ha
Ha
Ha

Em hoảng hốt nói thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi
Thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi
Thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi thôi đi
Thôi thôi thôi đi thôi thôi đi thôi đi thôi thôi
Đi thôi đi thôi đi đi đi thôi thôi đi đi
Thôi đi thôi thôi đi đi đi đi đi đi
Thôi thôi thôi thôi đi đi đi
Đi đi thôi thôi đi đi
thôi thôi thôi

Mình vùng chạy ra khỏi hang mà vẫn không thoát đ ược vọng âm của tiếng trống ngực
Đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng Đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng
đừng đ ừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng
đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng
đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng
Đừng.

Trong nắng chan hoà ngoài thạch động
Em tìm anh
Anh tìm em
Mình nhận ra nhau lần thứ nhứt trong đời.

2.11.06

một đàn bò đi ngang qua nhà một sớm mai

Chắc là con bò đầu đàn lạc nẻo
Hay bỗng dưng nó nổi máu phiêu lưu?
Hay nó nhớ - có lẽ không lầm - lối cũ
Dẫn ra đồng xanh hồ nước thân quen?
Ngôi nhà này …
Hàng rào, cổng chắn...
Và những con người ấy…
Mơ hồ trong hòai niệm thưở là bê

Chắc là tại tôi nhớ về làng cũ
Hay đàn bò từ mơ ngủ bước ra?
Sao có vẻ thật - mà quả thật - đàn bò
đang đủng đỉnh đi trong ánh mắt ngạc nhiên trìu mến
qua khung cửa nhà bếp
Gần đến nỗi có thể mở ra là chạm được

Có thật chăng mình chạm được chiêm bao?

chuyện làng

Trong đám ma bà ngoại tôi gặp bà Chín
“Bà nhớ con không, má con thứ Ba.”
“Nhớ chứ sao không, nó theo tao đi chợ hòai
con nhỏ lanh thấy thương.”

Sóng mũi tôi cay. Ai đó nhắc
“Đây là con gái con Ba. Còn con Ba chết rồi.”
“Hả? Chết hồi nào? Bốn mươi mấy năm rồi?
Tôi nghiệp con gái nó dữ hôn?”

Tôi dụi đầu vào vai Chín
nhỏ lại như hồi xưa tám tuổi
Giờ trong làng còn mấy người nhớ mẹ tôi?

“Tao nhớ con Ba ưa trèo cây ổi
Cái cây bị pháo cắt cụt ngọn sau hè
Bữa sau thằng Hai con Năm Rỗ
Bị bắn phọt óc trước cổng đình.”

“Bữa đó tao đi gánh dưa về
Tây ruồng từ lò chén ruồng vô
Tao nhổ cổ trầu bôi tèm lem dưới háng
móc sình dưới mương trét đầy đầu”

“Chị nhớ lộn rồi.” Ông Mười nhắc
“Chị bị hiếp hồi Tây trở lại, Nhựt đầu hàng
Còn thằng Hai bị du kích bắn
một năm trước khi Mỹ rút quân.”

Chín nhíu mày, hố mắt như đáy giếng bỏ lâu
“Hồi nẵm làng tản cư ông nhứt định ở lại
tới hồi ai nấy lục tục về ông đã đi đâu?”

“Chị nói sư cụ hả?
Sư ở lại chùa niệm Phật cho làng nước bình an
Lính lôi sư ra khỏi chùa rồi đốt
Làng này thành bình địa đâu phải một phen?”

Níu chặt tay tôi, Chín thì thầm
“Con đi đi, ở đây không biết sống chết ngày nào.”
“Đừng sợ,” tôi vỗ về Chín, “Chiến tranh qua rồi”

“Con có chắc không?”

chết

Tám tuổi tôi nghĩ
mai mốt mình cũng chết như má vậy
(bà ngoại nói má đi xa
Thì tôi cũng sẽ đi tới nơi xa ấy)

Mười sáu tuổi tôi biết
chết là không còn gì nữa là tuyệt đối mất
(dù lòng tôi không thể nào cam nhận
sao má mất đi mà tôi còn lại giữa cõi đời)

Băm hai tuổi tôi chuẩn bị
chết
(má chết năm băm ba tuổi
ngần tuổi ấy Chúa cũng chết rồi)

Tôi chuẩn bị chuyến đi đến nơi xa ấy
Yên trí sớm muộn gì ai cũng đến đó thôi
Yên tâm mình không di luỵ chi cõi đời
(chỉ thoảng qua nỗi buồn không đáng kể)

Và tôi sống
bốn mươi năm, nửa thế kỷ
tự nhủ mình rồi sẽ đến nơi xa ấy
không để lại chi, sòng phẳng với cuộc đời

(nỗi buồn ngày một mênh mang)


Mời đọc thêm những bài thơ khác